上嶺

宋代 汪炎昶
客程不遑息,犯暑凌嶺崯。 微風不足涼,汗流被衣襟。 忙行趁雲影,已過他山陰。 疲極覺更高,攀躋力不任。 幽蟬若相勞,屢行淒楚吟。
chéng huáng   fàn shǔ líng lǐng yín  
wēi fēng liáng   hàn liú bèi jīn  
máng xíng chèn yún yǐng   guò shān yīn  
jué gèng gāo   pān rèn  
yōu chán ruò xiāng láo   xíng chǔ yín