上林春

宋代 晁端禮
相識來來,真箇為伊,盡把精神役破。諦殢性□,嬌痴做處,雙眉鎮長愁銷。為伊恁地、便諸事、自來饒過。暫時間未覷得,又早孜煎無那。 想從來、性氣恁麽。那堪更等閒,經時拋嚲。料得那裡、千僝萬僽,嗔我也思量我。再歸見了,算應是、絮得些個。但初心、尚未改,任從摧挫。
xiāng shí lái lái   zhēn wèi   jǐn jīng shén xìng     jiāo chī zuò chǔ   shuāng méi zhèn zhǎng chóu xiāo wèi nèn biàn 便 zhū shì lái ráo guò zàn shí jiān wèi   yòu zǎo jiān
xiǎng cóng lái xìng nèn kān gèng děng xián   jīng shí pāo duǒ liào de qiān chán wàn zhòu   chēn liáng zài guī jiàn le   suàn yìng shì xiē dàn chū xīn shàng wèi gǎi   rèn cóng cuī cuò