上李郎中嘉言二首

宋代 曹彥約
桐川出幽谷,等彼江漢深。 修然一派橫,清澈寒士心。 有時對日光,圭棱燦星金。 沙礫謾自苦,安能蔽清冷。 我行正寒風,欲滌如煩襟。 念彼濯纓人,千載求知音。
tóng chuān chū yōu   děng jiāng hàn shēn  
xiū rán pài héng   qīng chè hán shì xīn  
yǒu shí duì guāng   guī léng càn xīng jīn  
shā mán   ān néng qīng lěng  
xíng zhèng hán fēng   fán jīn  
niàn zhuó yīng rén   qiān zǎi qiú zhī yīn