上李郎中嘉言二首

宋代 曹彥約
莽莽出北門,迢迢伍牙山。 伍牙何崔嵬,群嶺憚孤巒。 望之蔚然秀,豈無草與菅。 中有百尺松,可憩不可攀。 六月久不雨,祝融奮其官。 行人渴欲死,班荊此盤旋。 往來得所託,感慨為長嘆。 況爾山上苗,久蔭無棄捐。
mǎng mǎng chū běi mén   tiáo tiáo shān  
cuī wéi   qún lǐng dàn luán  
wàng zhī wèi rán xiù   cǎo jiān  
zhōng yǒu bǎi chǐ sōng   pān  
liù yuè jiǔ   zhù róng fèn guān  
xíng rén   bān jīng pán xuán  
wǎng lái de suǒ tuō   gǎn kǎi wèi cháng tàn  
kuàng ěr shān shàng miáo   jiǔ yīn juān