上皇龕

宋代 張耒
升危躡石梯,已覺毛骨異。 玄龕剖山腹,六月霜雪至。 佛台磨青瑤,紺滑不留水。 巍巍數天人,蒼玉刻冠佩。 老僧拂高崖,上有昔人字。 國都已蕭瑟,山澤隱遺事。 西軒俯空闊,晝夜納蒼翠。 卜築莫後時,林中有餘地。
shēng wēi niè shí   jué máo  
xuán kān pōu shān   liù yuè shuāng xuě zhì  
tái qīng yáo   gàn huá liú shuǐ  
wēi wēi shù tiān rén   cāng guān pèi  
lǎo sēng gāo   shàng yǒu rén  
guó xiāo   shān yǐn shì  
西 xuān kōng kuò   zhòu cāng cuì  
zhù hòu shí   lín zhōng yǒu