傷河龕老人

唐代 丘為
老人甲子難計論,耳中白毛三十根。釣魚幾年如一日,船舷數寸青苔痕。 蒲葉高低沒釣磯,破舟仍系綠楊枝。水流不為人流去,魚樂寧知人樂時。 土龕門前一行柳,獨引青絲織魚笱。柳花漠漠飛復飛,魚笱如今落誰手。 余嗟老人多悲辛,老人昔日傷幾人。人情相掩且相嘆,不喜河頭秋與春。
lǎo rén jiǎ nán lùn   ěr zhōng bái máo sān shí gēn diào nián   chuán xián shù cùn qīng tái hén
gāo méi diào   zhōu réng yáng zhī shuǐ liú wéi rén liú   níng zhī rén shí
kān mén qián xíng liǔ   yǐn qīng zhī gǒu liǔ huā fēi fēi   gǒu jīn luò shuí shǒu
jiē lǎo rén duō bēi xīn   lǎo rén shāng rén rén qíng xiāng yǎn qiě xiāng tàn   tóu qiū chūn