上翰林丁學士

唐代 劉得仁
今代如堯代,征賢察眾情。久聆推行實,然後佐聰明。 官自文華重,恩因顧問生。詞人求作稱,天子許和羹。 御柳凋霜晚,宮泉滴月清。直廬寒漏近,秋燭白麻成。 玉殿移時對,金輿數侍行。賜衣香未散,借馬色難名。 時輩何偏羨,儒流此最榮。終當聞燮理,寰宇永昇平。
jīn dài yáo dài   zhēng xián chá zhòng qíng jiǔ líng tuī xíng shí   rán hòu zuǒ cōng ming
guān wén huá zhòng   ēn yīn wèn shēng rén qiú zuò chēng   tiān gēng
liǔ diāo shuāng wǎn   gōng quán yuè qīng zhí hán lòu jìn   qiū zhú bái chéng
diàn 殿 shí duì   jīn 輿 shù shì xíng xiāng wèi sàn   jiè nán míng
shí bèi piān xiàn   liú zuì róng zhōng dāng wén xiè   huán yǒng shēng píng