傷歌行

宋代 劉學箕
原原而來,白日跳丸莫可留。 混混而去,青春過隙不能返。 誰憐生者長自歡,不念死者日益遠。 吁嗟此理從古然,世事浮雲共舒捲。 我生顧影空伶仃,雁序零落如曉星。 悠悠天道不可語,黯黯悲恨無時停。
yuán yuán ér lái   bái tiào wán liú  
hùn hùn ér   qīng chūn guò néng fǎn  
shuí lián shēng zhě zhǎng huān   niàn zhě yuǎn  
jiē cóng rán   shì shì yún gòng shū juàn  
shēng yǐng kōng líng dīng   yàn líng luò xiǎo xīng  
yōu yōu tiān dào   àn àn bēi hèn shí tíng