山閣偶書

宋代 林逋
繞舍青山看未足,故穿林表架危軒。 但將松籟延佳客,常帶嵐霏認遠村。 吳榜自能凌晚汰,湘纍何苦屬芳蓀。 餘生多病期怡養,聊此棲遲一避喧。
rào shě qīng shān kàn wèi   chuān 穿 lín biǎo jià wēi xuān
dàn jiāng sōng lài yán jiā   cháng dài lán fēi rèn yuǎn cūn
bǎng néng líng wǎn tài   xiāng lèi shǔ fāng sūn
shēng duō bìng yǎng   liáo chí xuān