上堵吟

宋代 蘇軾
台上有客吟秋風,悲聲蕭散飄入空。 台邊游女來竊聽,欲學聲同意不同。 君悲竟何事,千里金城兩稚子。 白馬為塞鳳為關,山川無人空自閒。 我悲亦何苦,江水冬更深, 魴魚冷難捕。悠悠江上聽歌人, 不知我意徒悲辛。
tái shàng yǒu yín qiū fēng   bēi shēng xiāo sàn piāo kōng
tái biān yóu lái qiè tīng   xué shēng tóng tóng
jūn bēi jìng shì   qiān jīn chéng liǎng zhì
bái wèi sāi fèng wèi guān   shān chuān rén kōng xián
bēi   jiāng shuǐ dōng gēng shēn  
fáng lěng nán yōu yōu jiāng shàng tīng rén  
zhī bēi xīn