上杜使君

唐代 貫休
為魚須處海,為木須在岳。一登君子堂,頓覺心寥廓。 右聽青女鏡,左聽宣尼鐸。政術似蒲盧,詩情出沖漠。 從來苦清苦,近更加澹薄。訟庭何所有,一隻兩隻鶴。 煙霞色擁牆,禾黍香侵郭。嚴霜與美雨,皆從二天落。 蒼生苦瘡痍,如何盡消削。聖君新雨露,更作誰恩渥。 即捉五色筆,密勿金鑾角。即同房杜手,把乾坤橐籥. 休說卜圭峰,開門對林壑。
wéi chù hǎi   wèi zài yuè dēng jūn zi táng   dùn jué xīn liáo kuò
yòu tīng qīng jìng   zuǒ tīng xuān duó zhèng shù shì   shī qíng chū chōng
cóng lái qīng   jìn gèng jiā dàn báo sòng tíng suǒ yǒu   zhī liǎng zhǐ
yān xiá yōng qiáng   shǔ xiāng qīn guō yán shuāng měi   jiē cóng èr tiān luò
cāng shēng chuāng   jǐn xiāo xuē shèng jūn xīn   gèng zuò shuí ēn
zhuō   jīn luán jiǎo tóng fáng shǒu   qián kūn tuó yuè   .
xiū shuō bo guī fēng   kāi mén duì lín