【商調】梧葉兒 客中聞雨

元代 楊朝英
檐頭溜,窗外聲,直響到天明。滴得人心碎,聒得人夢怎成。夜雨好無情, 不道我愁人怕聽。 戲賈觀音奴 龐兒俊,更喜恰,堪詠又堪夸。得空便處風流話,沒人處再敢麼。救苦難俏 冤家,有吳道子應難畫他。
yán tóu liū   chuāng wài shēng   zhí xiǎng dào tiān míng rén xīn suì   guā rén mèng zěn chéng hǎo qíng  
dào chóu rén tīng 。      jiǎ guān yīn
páng ér jùn   gèng qià   kān yǒng yòu kān kuā kòng biàn 便 chù fēng liú huà   méi rén chù zài gǎn me jiù nàn qiào
yuān jiā   yǒu dào yìng nán huà