傷春五首(巴閬僻遠傷春罷始知春前已收宮闕)

唐代 杜甫
天下兵雖滿,春光日自濃。西京疲百戰,北闕任群凶。 關塞三千里,煙花一萬重。蒙塵清路急,御宿且誰供。 殷復前王道,周遷舊國容。蓬萊足雲氣,應合總從龍。 鶯入新年語,花開滿故枝。天青風卷幔,草碧水通池。 牢落官軍速,蕭條萬事危。鬢毛元自白,淚點向來垂。 不是無兄弟,其如有別離。巴山春色靜,北望轉逶迤。 日月還相鬥,星辰屢合圍。不成誅執法,焉得變危機。 大角纏兵氣,鉤陳出帝畿。煙塵昏御道,耆舊把天衣。 行在諸軍闕,來朝大將稀。賢多隱屠釣,王肯載同歸。 再有朝廷亂,難知消息真。近傳王在洛,復道使歸秦。 奪馬悲公主,登車泣貴嬪。蕭關迷北上,滄海欲東巡。 敢料安危體,猶多老大臣。豈無嵇紹血,沾灑屬車塵。 聞說初東幸,孤兒卻走多。難分太倉粟,競棄魯陽戈。 胡虜登前殿,王公出御河。得無中夜舞,誰憶大風歌。 春色生烽燧,幽人泣薜蘿。君臣重修德,猶足見時和。
tiān xià bīng suī mǎn 滿   chūn guāng nóng 西 jīng bǎi zhàn   běi què rèn qún xiōng
guān sài sān qiān   yān huā wàn zhòng méng chén qīng   宿 qiě shuí gōng
yīn qián wáng dào   zhōu qiān jiù guó róng péng lái yún   yìng zǒng cóng lóng
yīng xīn nián   huā kāi mǎn 滿 zhī tiān qīng fēng juǎn màn   cǎo shuǐ tōng chí
láo luò guān jūn   xiāo tiáo wàn shì wēi bìn máo yuán bái   lèi diǎn xiàng lái chuí
shì xiōng   yǒu bié shān chūn jìng   běi wàng zhuǎn wēi
yuè hái xiāng dòu   xīng chén wéi chéng zhū zhí   yān biàn wēi
jiǎo chán bīng   gōu chén chū yān chén hūn dào   jiù tiān
xíng zài zhū jūn quē   lái zhāo jiàng xián duō yǐn diào   wáng kěn zài tóng guī
zài yǒu zhāo tíng luàn   nán zhī xiāo xi zhēn jìn chuán wáng zài luò   dào shǐ 使 guī qín
duó bēi gōng zhǔ   dēng chē guì pín xiāo guān běi shàng   cāng hǎi dōng xún
gǎn liào ān wēi   yóu duō lǎo chén shào xuè   zhān shǔ chē chén
wén shuō chū dōng xìng   ér què zǒu duō nán fēn tài cāng   jìng yáng
dēng qián diàn 殿   wáng gōng chū zhōng   shuí fēng
chūn shēng fēng suì   yōu rén luó jūn chén chóng xiū   yóu jiàn shí