傷白積殿丞

宋代 林逋
吏散門牆轉寂然,疏狂投分向生前。 苦無名位高今世,空有文章出古賢。 遺傳得誰修闕下,孤墳應祇客江邊。 池陽渺渺堪垂睫,莫罷秋枝一叫蟬。
sàn mén qiáng zhuǎn rán   shū kuáng tóu fèn xiàng shēng qián
míng wèi gāo jīn shì   kōng yǒu wén zhāng chū xián
chuán shuí xiū què xià   fén yīng jiāng biān
chí yáng miǎo miǎo kān chuí jié   qiū zhī jiào chán