山房首夏

宋代 周密
花過園池日漸長,嫩陰青子蔭苔牆。四檐筍戟排庭綠,一畝荷簪發野芳。 熟選已無青紫夢,命騷猶愛簡編香。惡圓用拙從吾好,傲懶從人笑漫郎。
huā guò yuán chí jiàn zhǎng   nèn yīn qīng yīn tái qiáng yán sǔn pái tíng   zān fāng    
shú xuǎn qīng mèng   mìng sāo yóu ài jiǎn biān xiāng è yuán yòng zhuō cóng hǎo ào   lǎn cóng rén xiào màn láng