山房藏書萬三千卷子有賦詩用韻

宋代 洪咨夔
門巷蕭然雀可羅,藏山萬卷自研磨。 懶尋玉女登西嶽,甘伴金仙坐補陀。 書帶草長塵慮少,缽曇花放道緣多。 酒肴問字如相過,引道松間不用呵。
mén xiàng xiāo rán què luó   cáng shān wàn juàn yán  
lǎn xún dēng 西 yuè   gān bàn jīn xiān zuò tuó  
shū dài cǎo zhǎng chén shǎo   tán huā fàng dào yuán duō  
jiǔ yáo wèn xiāng guò   yǐn dào sōng jiān yòng