山城

宋代 呂本中
山城雨雪繁,春氣來不早。思君如和風,未見意已好。 時蒙枉車騎,笑語得傾倒。我能知子賢,子亦憐我老。 舊交半鬼錄,在者跡已掃。慨然念平生,令人惡懷抱。 相從飽吃飯,此計或未保。東遊有前約,預恐別草草。 豈無一言贈,妙句寫默藁。出戶仰高山,猶堪慰枯槁。
shān chéng xuě fán   chūn lái zǎo jūn fēng wèi   jiàn hǎo    
shí méng wǎng chē   xiào qīng dǎo néng zhī zi xián zi   lián lǎo    
jiù jiāo bàn guǐ   zài zhě sǎo kǎi rán niàn píng shēng lìng   rén è huái bào    
xiāng cóng bǎo chī fàn   huò wèi bǎo dōng yóu yǒu qián yuē   kǒng bié cǎo cǎo    
yán zèng   miào xiě gǎo chū yǎng gāo shān yóu   kān wèi gǎo