山茶
蕭蕭南山松,黃葉隕勁風。
誰憐兒女花,散火冰雪中。
能傳歲寒姿,古來惟丘翁。
趙叟得其妙,一洗膠粉空。
掌中調丹砂,染此鶴頂紅。
何須夸落墨,獨賞江南工。
xiāo
蕭
xiāo
蕭
nán
南
shān
山
sōng
松
,
huáng
黃
yè
葉
yǔn
隕
jìng
勁
fēng
風
。
shuí
誰
lián
憐
ér
兒
nǚ
女
huā
花
,
sàn
散
huǒ
火
bīng
冰
xuě
雪
zhōng
中
。
néng
能
chuán
傳
suì
歲
hán
寒
zī
姿
,
gǔ
古
lái
來
wéi
惟
qiū
丘
wēng
翁
。
zhào
趙
sǒu
叟
dé
得
qí
其
miào
妙
,
yī
一
xǐ
洗
jiāo
膠
fěn
粉
kōng
空
。
zhǎng
掌
zhōng
中
diào
調
dān
丹
shā
砂
,
rǎn
染
cǐ
此
hè
鶴
dǐng
頂
hóng
紅
。
hé
何
xū
須
kuā
夸
luò
落
mò
墨
,
dú
獨
shǎng
賞
jiāng
江
nán
南
gōng
工
。