山庵夜宿呈深居先生

宋代 張紹文
松徑轉幽密,一程深一程。濤聲在平地,月色正三更。 僧定欲喚起,鶴眠頻夢驚。曉來真富貴,露葉綴珠瓔。
sōng jìng zhuǎn yōu   chéng shēn chéng tāo shēng zài píng yuè   zhèng sān gēng    
sēng dìng huàn   mián pín mèng jīng xiǎo lái zhēn guì   zhuì zhū yīng