山庵

宋代 胡仲弓
蒲團清夜話,吟鬢任鬅鬙。 瀹茗遲留客,焚香靜對僧。 嵐蒸侵硯版,月冷逼禪燈。 萬籟俱岑寂,呼童年亦不膺。
tuán qīng huà   yín bìn rèn péng sēng  
yuè míng chí liú   fén xiāng jìng duì sēng  
lán zhēng qīn yàn bǎn   yuè lěng chán dēng  
wàn lài cén   tóng nián yīng