僧清順新作垂雲亭

宋代 蘇軾
江山雖有餘,亭榭苦難穩。登臨不得要,萬象各偃蹇。 惜哉垂雲軒,此地得何晚。天公爭向背,詩眼巧增損。 路窮朱欄出,山破石壁很。海門浸坤軸,湖尾抱雲巘。 蔥蔥城郭麗,淡淡煙村遠。紛紛鳥鵲去,一一漁樵返。 雄觀快新獲,微景收昔遁。道人真古人,嘯詠慕嵇、阮。 空齋臥蒲褐,芒屨每自捆。天憐詩人窮,乞與供詩本。 我詩久不作,荒澀旋鋤墾。從君覓佳句,咀嚼廢朝飯。
jiāng shān suī yǒu   tíng xiè nàn wěn dēng lín děi yào   wàn xiàng yǎn jiǎn
zāi chuí yún xuān   wǎn tiān gōng zhēng xiàng bèi   shī yǎn qiǎo zēng sǔn
qióng zhū lán chū   shān shí hěn hǎi mén jìn kūn zhóu   wěi bào yún yǎn
cōng cōng chéng guō   dàn dàn yān cūn yuǎn fēn fēn niǎo què   qiáo fǎn
xióng guān kuài xīn huò   wēi jǐng shōu dùn dào rén zhēn rén   xiào yǒng ruǎn
kōng zhāi   máng měi kǔn tiān lián shī rén qióng   gōng shī běn
shī jiǔ zuò   huāng xuán chú kěn cóng jūn jiā   jué fèi cháo fàn