僧家

宋代 李含章
不愁白日斜,唯只是僧家。 遠徑接芳草,閒庭掩落花。 木欄棲翡翠,盆水種蒹葭。 到此常留意,深窗自煮茶。
chóu bái xié   wéi zhǐ shì sēng jiā  
yuǎn jìng jiē fāng cǎo   xián tíng yǎn luò huā  
lán fěi cuì   pén shuǐ zhǒng jiān jiā  
dào cháng liú   shēn chuāng zhǔ chá