僧房夜坐

宋代 鄭思肖
說到死生處,令人羨出家。法身終不壞,濁世自無涯。 梵夾金銷字,經簾綵散花。擁爐待月上,溶雪煮春芽。
shuō dào shēng chù   lìng rén xiàn chū jiā shēn zhōng huài zhuó   shì    
fàn jiā jīn xiāo   jīng lián cǎi sàn huā yōng dài yuè shàng róng   xuě zhǔ chūn