三月十一夜仲退留宿山中即景賦詩次韻

宋代 徐瑞
夫夫去尋桃李徑,老我臥雲彌歲年。遠志何妨作小草,破鏡且喜飛上天。 誦詩只今病自失,抱琴一笑醉欲眠。山空月落天未曙,幽夢耿耿聞啼鵑。
xún táo jìng   lǎo yún suì nián yuǎn zhì fáng zuò xiǎo cǎo   jìng qiě fēi shàng tiān    
sòng shī zhī jīn bìng shī   bào qín xiào zuì mián shān kōng yuè luò tiān wèi shǔ yōu   mèng gěng gěng wén juān