三月晦日鄭友雲招飲
客鄉寥落三春盡,惟有故人情最親。不管柳花飄巷陌,卻從藜杖過比鄰。
簾間銀燭搖疏雨,酒後金盤薦細鱗。何日攜樽郊外去,綠陰庭院更宜人。
kè
客
xiāng
鄉
liáo
寥
luò
落
sān
三
chūn
春
jìn
盡
,
wéi
惟
yǒu
有
gù
故
rén
人
qíng
情
zuì
最
qīn
親
。
。
bù
不
guǎn
管
liǔ
柳
huā
花
piāo
飄
xiàng
巷
mò
陌
,
què
卻
cóng
從
lí
藜
zhàng
杖
guò
過
bǐ
比
lín
鄰
。
。
lián
簾
jiān
間
yín
銀
zhú
燭
yáo
搖
shū
疏
yǔ
雨
,
jiǔ
酒
hòu
後
jīn
金
pán
盤
jiàn
薦
xì
細
lín
鱗
。
。
hé
何
rì
日
xié
攜
zūn
樽
jiāo
郊
wài
外
qù
去
,
lǜ
綠
yīn
陰
tíng
庭
yuàn
院
gèng
更
yí
宜
rén
人
。
。