三月二十五夜達旦不能寐

宋代 陸游
憂國心常折,觀書眼欲枯。 百年終坎壈,一飯且枝梧。 忽忽殘春過,迢迢清夜徂。 壯心空萬里,老病要人扶。
yōu guó xīn cháng zhé   guān shū yǎn  
bǎi nián zhōng kǎn lǎn   fàn qiě zhī  
cán chūn guò   tiáo tiáo qīng  
zhuàng xīn kōng wàn   lǎo bìng yào rén