三月二十五夜達旦不能寐

宋代 陸游
愁眼已無寐,更堪衰病嬰?蕭蕭窗竹影,磔磔水禽聲。 捶楚民方急,煙塵虜未平。 一身那敢計,雪涕為時傾!
chóu yǎn mèi   gèng kān shuāi bìng yīng   xiāo xiāo chuāng zhú yǐng   zhé zhé shuǐ qín shēng
chuí chǔ mín fāng   yān chén wèi píng
shēn gǎn   xuě wéi shí qīng