三月八夜醉起見月,平生未睹清純如此者,心亦澄如古井,為賦

近現代 盧青山
更闌方有月,照夜如日色。我起獨見之,餘子誰能得。 茫茫大塊睡不起,盈盈遍撫如母澤。佇神凝睇不忍驚,開齒小笑露半唇,不聞其音,溫爽蘊潤見其額。 我醉方醒足未穩,渴來思水飲一斛,小欄徙倚看不足。 移踵薄寒中肩胛,滿地柔霜不敢踏。江山萬里凝沉峰,茫然不語如痴聾。 其間仿佛聞天籟,諦聽已失恍猶在。我欲仰碧落而喚長風,我欲飄舞舞縱橫; 如此清空甚可惜,不宜搖晃,只宜留此淡宕之光曳溶溶。 乃向田間自木立,立之惝恍如立夢。田蛙偶爾到一聲,其音清脆,如泉滴崖縫。 汝蛙似欲勸人歸,反勸蛙汝莫我催。我讀此月如讀詩,長願相隨到曙滋。 須臾月如小,斂焰忽西垂。我知月欲別,為之相送誦此辭。 臨去仍成明夜約,我自長閒君自痴,年年夜夜有此無人時。
gēng lán fāng yǒu yuè   zhào jiàn zhī   zi shuí néng
máng máng kuài shuì   yíng yíng biàn zhù shén níng rěn jīng   kāi chǐ xiǎo xiào bàn chún   wén yīn   wēn shuǎng yùn rùn jiàn é
zuì fāng xǐng wèi wěn   lái shuǐ yǐn   xiǎo lán kàn
zhǒng báo hán zhōng jiān jiǎ   mǎn 滿 róu shuāng gǎn jiāng shān wàn níng chén fēng   máng rán chī lóng
jiān fǎng 仿 wén tiān lài   tīng shī huǎng yóu zài yǎng luò ér huàn cháng fēng   piāo zòng héng  
qīng kōng shén   yáo huàng   zhǐ liú dàn dàng zhī guāng róng róng
nǎi xiàng tián jiān   zhī chǎng huǎng mèng tián ǒu ěr dào shēng   yīn qīng cuì   quán fèng
shì quàn rén guī   fǎn quàn cuī yuè shī   zhǎng yuàn xiāng suí dào shǔ
yuè xiǎo   liǎn yàn 西 chuí zhī yuè bié   wèi zhī xiāng sòng sòng
lín réng chéng míng yuē   zhǎng xián jūn chī   nián nián yǒu rén shí