三游洞

宋代 蘇轍
洞前危徑不容足,洞中明曠坐百人。 蒼崖硉兀起成柱,亂石散列如驚麇。 清溪百丈下無路,水滿沙土如魚鱗。 夜深明月出山頂,下照洞口才及唇。 沉沉深黑若大屋,野老構火青如磷。 平明欲出迷上下,洞氣飄亂為橫雲。 深山大澤亦有是,野鳥鳴噪孤熊蹲。 三人一去無復見,至今冠蓋長滿門。
dòng qián wēi jìng róng   dòng zhōng míng kuàng zuò bǎi rén  
cāng chéng zhù   luàn shí sǎn liè jīng jūn  
qīng bǎi zhàng xià   shuǐ mǎn 滿 shā lín  
shēn míng yuè chū shān dǐng   xià zhào dòng kǒu cái chún  
chén chén shēn hēi ruò   lǎo gòu huǒ qīng lín  
píng míng chū shàng xià   dòng piāo luàn wèi héng yún  
shēn shān yǒu shì   niǎo míng zào xióng dūn  
sān rén jiàn   zhì jīn guān gài zhǎng mǎn 滿 mén