三用韻

唐代 韋莊
素律初回馭,商飆暗觸襟。乍傷詩客思,還動旅人心。 蟬噪因風斷,鱗游見鷺沈。笛聲隨晚吹,松韻激遙砧。 地覆青袍草,窗橫綠綺琴。煙霄難自致,歲月易相侵。 澗柳橫孤彴,岩藤架密陰。瀟湘期釣侶,鄠杜別家林。 遺愧虞卿璧,言依季布金。錚鏦聞郢唱,次第發巴音。 螢影沖簾落,蟲聲擁砌吟。樓高思共釣,寺遠想同尋。 入夜愁難遣,逢秋恨莫任。蝸游苔徑滑,鶴步翠塘深。 莫問榮兼辱,寧論古與今。固窮憐瓮牖,感舊惜蒿簪。 晚日舒霞綺,遙天倚黛岑。鴛鸞方翽翽,驊驥整駸駸。 未化投陂竹,空思出谷禽。感多聊自遣,桑落且閒斟。
chū huí   shāng biāo àn chù jīn zhà shāng shī   hái dòng rén xīn
chán zào yīn fēng duàn   lín yóu jiàn shěn shēng suí wǎn chuī   sōng yùn yáo zhēn
qīng páo cǎo   chuāng héng qín yān xiāo nán zhì   suì yuè xiāng qīn
jiàn liǔ héng zhuó   yán téng jià yīn xiāo xiāng diào   bié jiā lín
kuì qīng   yán jīn zhēng cōng wén yǐng chàng   yīn
yíng yǐng chōng lián luò   chóng shēng yōng yín lóu gāo gòng diào   yuǎn xiǎng tóng xún
chóu nán qiǎn   féng qiū hèn rèn yóu tái jìng huá   cuì táng shēn
wèn róng jiān   níng lùn jīn qióng lián wèng yǒu   gǎn jiù hāo zān
wǎn shū xiá   yáo tiān dài cén yuān luán fāng huì huì   huá zhěng qīn qīn
wèi huà tóu bēi zhú   kōng chū qín gǎn duō liáo qiǎn   sāng luò qiě xián zhēn