三餚
永夜空濛月一梢,泠泠疏蕊破荒郊。只愁終古無春色,獨抱寒香共石巢。
逸士踏餘三徑雪,老僧長伴半間茅。孤榮卻為群英早,但到芳菲笑落匏。
yǒng
永
yè
夜
kōng
空
méng
濛
yuè
月
yī
一
shāo
梢
,
líng
泠
líng
泠
shū
疏
ruǐ
蕊
pò
破
huāng
荒
jiāo
郊
。
。
zhǐ
只
chóu
愁
zhōng
終
gǔ
古
wú
無
chūn
春
sè
色
,
dú
獨
bào
抱
hán
寒
xiāng
香
gòng
共
shí
石
cháo
巢
。
。
yì
逸
shì
士
tà
踏
yú
餘
sān
三
jìng
徑
xuě
雪
,
lǎo
老
sēng
僧
zhǎng
長
bàn
伴
bàn
半
jiān
間
máo
茅
。
。
gū
孤
róng
榮
què
卻
wèi
為
qún
群
yīng
英
zǎo
早
,
dàn
但
dào
到
fāng
芳
fēi
菲
xiào
笑
luò
落
páo
匏
。
。