三姝媚

宋代 王沂孫
藍缸花半綻。正西窗淒淒,斷螢新雁。別久逢稀,謾相看華發,共成銷黯。總是飄零,更休賦、梨花秋苑。何況如今,離思難禁,俊才都減。今日山高江淺。又月落帆空,酒醒人遠。彩袖烏紗,解愁人、惟有斷歌幽婉。一信東風,再約看、紅腮青眼。只恐扁舟西去,苹花弄晚。
lán gāng huā bàn zhàn zhèng 西 chuāng   duàn yíng xīn yàn bié jiǔ féng   mán xiāng kàn huá   gòng chéng xiāo àn zǒng shì piāo líng   gēng xiū huā qiū yuàn kuàng jīn   nán jìn   jùn cái dōu jiǎn jīn shān gāo jiāng qiǎn yòu yuè luò fān kōng   jiǔ xǐng rén yuǎn cǎi xiù shā   jiě chóu rén wéi yǒu duàn yōu wǎn xìn dōng fēng   zài yuē kàn hóng sāi qīng yǎn zhǐ kǒng piān zhōu 西   píng huā nòng wǎn