三姝媚

宋代 張炎
蒼潭枯海樹。正雪竇高寒,水聲東去。古意蕭閒,問結廬人遠,白雲誰侶。賀監猶狂,還散跡、千岩風露。抱瑟空游,都是淒涼,此愁難語。莫趁江湖鷗鷺。怕太乙爐荒,暗消鉛虎。投老心情,未歸來何事,共成羈旅。布襪青鞋,休誤入、桃源深處。待得重逢卻說,巴山夜雨。
cāng tán hǎi shù zhèng xuě dòu gāo hán   shuǐ shēng dōng xiāo xián   wèn jié rén yuǎn   bái yún shuí jiān yóu kuáng   hái sàn qiān yán fēng bào kōng yóu   dōu shì liáng   chóu nán chèn jiāng ōu tài huāng   àn xiāo qiān tóu lǎo xīn qíng   wèi guī lái shì   gòng chéng qīng xié   xiū táo yuán shēn chù dài de chóng féng què shuō   shān