三良詩

明代 王世貞
白日歸苞櫟,荒飆助游環。闐道俱聲咽,嘆息此三賢。 臨穴惴惴下,彷徨顧平原。奄仲即長昏,針虎亦何怨。 逝者許一身,存者留一言。清渭東南外,誰不忿王官。 戎樂既銷亡,回首見雍川。扣角與負薪,各自愛其全。 惜哉百夫特,粉黛同所天。
bái guī bāo   huāng biāo zhù yóu huán tián dào shēng yàn tàn   sān xián    
lín xué zhuì zhuì xià   páng huáng píng yuán yǎn zhòng zhǎng hūn zhēn   yuàn    
shì zhě shēn   cún zhě liú yán qīng wèi dōng nán wài shuí   fèn wáng 忿 guān    
róng xiāo wáng   huí shǒu jiàn yōng chuān kòu jiǎo xīn   ài quán    
zāi bǎi   fěn dài tóng suǒ tiān