三次雷苦齋韻二首 其一
鞍馬黃塵已強顏,更堪白髮鏡中看。曾陪尊俎回春煖,正想音書慰客寒。
勝覽足供詩筆健,相思今覺帶圍寬。長江一碧橫千里,無復秋風細有瀾。
ān
鞍
mǎ
馬
huáng
黃
chén
塵
yǐ
已
qiǎng
強
yán
顏
,
gèng
更
kān
堪
bái
白
fà
發
jìng
鏡
zhōng
中
kàn
看
。
。
céng
曾
péi
陪
zūn
尊
zǔ
俎
huí
回
chūn
春
nuǎn
煖
,
zhèng
正
xiǎng
想
yīn
音
shū
書
wèi
慰
kè
客
hán
寒
。
。
shèng
勝
lǎn
覽
zú
足
gōng
供
shī
詩
bǐ
筆
jiàn
健
,
xiāng
相
sī
思
jīn
今
jué
覺
dài
帶
wéi
圍
kuān
寬
。
。
cháng
長
jiāng
江
yī
一
bì
碧
héng
橫
qiān
千
lǐ
里
,
wú
無
fù
復
qiū
秋
fēng
風
xì
細
yǒu
有
lán
瀾
。
。