三齒墮歌

宋代 陸游
一葉落知天下秋,三齒墮矣吾生休!詩人未脫紈褲態,尚樂華屋悲山丘。 蓼花荻葉可以解我憂,鸕鶿白鷺可以從我游。 君看貂蟬與兜鍪,等為岑岑壓我頭。 豈知石闌干下買篛笠;一棹飄然煙雨舟。 不須強預家國憂,亦莫妄陳帷幄籌,功名富貴兩悠悠,惟有杜宇可與謀。
luò zhī tiān xià qiū   sān chǐ duò shēng xiū   shī rén wèi tuō wán tài   shàng huá bēi shān qiū  
liǎo huā jiě yōu   鶿 bái cóng yóu  
jūn kàn diāo chán dōu móu   děng wéi cén cén tóu  
zhī shí lán gān xià mǎi ruò   zhào piāo rán yān zhōu  
qiáng jiā guó yōu   wàng chén wéi chóu   gōng míng guì liǎng yōu yōu   wéi yǒu móu