三部樂·江鶂[1]初飛

宋代 吳文英
江鶂[1]初飛,盪萬里素雲,際空如沐。 詠情吟思,不在秦箏金屋。 夜潮上、明月蘆花, 傍釣蓑夢遠,句清敲玉。 翠罌汲曉,欸乃[2]一聲秋曲。 越裝片篷障雨, 瘦半竿渭水,鷺汀幽宿。 那知暖袍挾錦,低簾籠燭。 鼓春波、載花萬斛。 帆鬣轉、銀河可掬。 風定浪息,蒼茫外、天浸寒綠。
jiāng   [   1   ] 1] chū   fēi dàng wàn   yún kōng
yǒng qíng yín   zài qín zhēng jīn
cháo shàng míng yuè huā  
bàng diào suō mèng yuǎn   qīng qiāo
cuì yīng xiǎo   ǎi nǎi   [   2   ] 2] shēng qiū
yuè zhuāng piàn péng zhàng  
shòu bàn gān 竿 wèi shuǐ   tīng yōu 宿
zhī nuǎn páo xié jǐn   lián lóng zhú
chūn zài huā wàn
fān liè zhuǎn yín
fēng dìng làng   cāng máng wài tiān jìn hán