散步

明代 顧璘
理生就田疇,辭喧出閭里。自嘆乏高風,時歸念妻子。 棲鴉迷夕嵐,浮雁唳寒水。散步數群峰,日從天闕始。
shēng jiù tián chóu   xuān chū tàn gāo fēng   shí guī niàn
lán   yàn hán shuǐ sàn shù qún fēng   cóng tiān què shǐ