塞翁吟(芙蓉)

宋代 楊澤民
院宇臨池水,橋邊繞水朧{月恖}。橋左右。水西東。水木兩芙蓉。低疑洛浦凌波步,高如弄玉凌空。葉百疊,蕊千重。更都染輕紅。 沖沖。能消盡,憂心似結,看艷色、渾如夢中。為愛惜芳容未盡,好移去,滿插家園,特與培封。年年封賞美質,朝朝披玩香風。
yuàn lín chí shuǐ   qiáo biān rào shuǐ lóng   { yuè   } }。 qiáo zuǒ yòu shuǐ 西 dōng shuǐ liǎng róng luò líng   gāo nòng líng kōng bǎi dié   ruǐ qiān zhòng gèng dōu rǎn qīng hóng
chōng chōng néng xiāo jìn   yōu xīn shì jié   kàn yàn hún mèng zhōng wèi ài fāng róng wèi jǐn   hǎo   mǎn 滿 chā jiā yuán   péi fēng nián nián fēng shǎng měi zhì   zhāo zhāo wán xiāng fēng