塞翁吟

清代 陳坦之
遠碧秋痕瘦,楚玉恨賦淒涼。荷雨碎,泣殘妝。擊愁在垂楊。秋衣拂疊仙梔露,裁雲刀尺猶香。詩錦字,獻明榼。肯容易相忘。 思量。空掩抑,分宵緩枕,終不敵、涼譙漏長。自解珮、蘭皋去後,漸消滅、香梅醞藉,小杜疏狂。年華駛水,鬢影西風,都付清觴。
yuǎn qiū hén shòu   chǔ hèn liáng suì   cán zhuāng chóu zài chuí yáng qiū dié xiān zhī   cái yún dāo chǐ yóu xiāng shī jǐn   xiàn míng kěn róng xiāng wàng
liáng kōng yǎn   fēn xiāo huǎn zhěn   zhōng liáng qiáo lòu zhǎng jiě pèi lán gāo hòu   jiàn xiāo miè xiāng méi yùn jiè   xiǎo shū kuáng nián huá shǐ shuǐ   bìn yǐng 西 fēng   dōu qīng shāng