溽暑

宋代 蘇轍
東風吹鼎方然薪,游魚出沒一世人。 隨湯上下猶欣欣,不識河漢清涼津。 十年我已不出門,可憐尚寄生死濱。 老知不種功力新,開花結子當有辰。 寒暑一過聊嚬呻,至此有道非有神。
dōng fēng chuī dǐng fāng rán xīn   yóu chū shì rén  
suí tāng shàng xià yóu xīn xīn   shí hàn qīng liáng jīn  
shí nián chū mén   lián shàng shēng bīn  
lǎo zhī zhǒng gōng xīn   kāi huā jié dāng yǒu chén  
hán shǔ guò liáo pín shēn   zhì yǒu dào fēi yǒu shén