入秋遊山賦詩略無闕日戲作五字七首識之以野

宋代 陸游
驢病比已損,秋風輕四蹄,朝游支遁寺,暮涉干吉溪。 青嶂環孤村,綠波溢橫堤。 吾行本無定,所至窮攀躋。 細推亦何樂,正類好鍛嵇。 自今當務本,春蕪飽鉏犁。
bìng sǔn   qiū fēng qīng   cháo yóu zhī dùn   shè gàn  
qīng zhàng huán cūn   héng  
xíng běn dìng   suǒ zhì qióng pān  
tuī   zhèng lèi hǎo duàn  
jīn dāng běn   chūn bǎo chú