入秋遊山賦詩略無闕日戲作五字七首識之以野

宋代 陸游
束髮初學詩,妄意薄風雅。 中年困憂患,聊欲希屈賈。 寧知竟鹵莽,所得才土苴;入海殊未深,珠璣不盈把。 老來似少進,遇興頗傾瀉;猶能起後生,黃河吞鉅野!
shù chū xué shī   wàng báo fēng
zhōng nián kùn yōu huàn   liáo jiǎ
níng zhī jìng mǎng   suǒ de cái   hǎi shū wèi shēn   zhū yíng
lǎo lái shì shǎo jìn   xīng qīng xiè   yóu néng hòu shēng   huáng tūn