瑞竹寺

宋代 韓淲
白雲夜伴岩扉宿,虛籟幽幽意自春。回首驅馳因薄宦,平生蕭散本閒人。 風摧老木嵐光靜,霜逼早梅天氣新。眼底明朝更清絕,便成西去也逡巡。
bái yún bàn yán fēi 宿   lài yōu yōu chūn huí shǒu chí yīn báo huàn píng   shēng xiāo sàn běn xián rén    
fēng cuī lǎo lán guāng jìng   shuāng zǎo méi tiān xīn yǎn míng cháo gèng qīng jué biàn   chéng 便 西 qūn xún