瑞鷓鴣

宋代 姚述堯
半,桃杏皆飄零,惟此花獨芳,尤不可孤。因索再賦 司花著意惜春光。桃杏飄零此獨芳。一抹霞紅勻醉臉,惱人情處不須香。 王孫好客成巢飲,故翦繁枝簇畫堂。後夜更將銀燭照,美人斂衽怯殘妝。||
bàn   táo xìng jiē piāo líng   wéi huā fāng   yóu yīn suǒ zài
huā zhù chūn guāng táo xìng piāo líng fāng xiá hóng yún zuì liǎn   nǎo rén qíng chù xiāng
wáng sūn hào chéng cháo yǐn   jiǎn fán zhī huà táng hòu gèng jiāng yín zhú zhào   měi rén liǎn rèn qiè cán zhuāng   |   |