瑞鷓鴣

宋代 張元干
白衣蒼狗變浮雲。千古功名一聚塵。好是悲歌將進酒,不妨同賦惜餘春。風光全似中原日,臭味要須我輩人。雨後飛花知底數,醉來贏取自由身。
bái cāng gǒu biàn yún qiān gōng míng chén hǎo shì bēi qiāng jìn jiǔ   fáng tóng chūn fēng guāng quán shì zhōng yuán   chòu wèi yào bèi rén hòu fēi huā zhī shù   zuì lái yíng yóu shēn