瑞鷓鴣

宋代 杜安世
夜來風雨損余芳。數片衰紅落檻傍。媚景背人容易去,半軒飛絮日空長。 從來不信相思切,及至如今倍感傷。獨立黃昏繡簾外,可堪新月露圓光。
lái fēng sǔn fāng shù piàn shuāi hóng luò kǎn bàng mèi jǐng bèi rén róng   bàn xuān fēi kōng zhǎng
cóng lái xìn xiāng qiè   zhì jīn bèi gǎn shāng huáng hūn xiù lián wài   kān xīn yuè yuán guāng