瑞蓮

宋代 孔平仲
花開自有嬋娟伴,牽人情緒迷人眼。寂寞雙紅不動時,皇英對立湘江晚。 芳心向背如相結,媚臉高低開已半。欲隨蛺蝶采清香,堪恨綠池風浪暖。
huā kāi yǒu chán juān bàn   qiān rén qíng rén yǎn shuāng hóng dòng shí huáng   yīng duì xiāng jiāng wǎn    
fāng xīn xiàng bèi xiāng jié   mèi liǎn gāo kāi bàn suí jiá dié cǎi qīng xiāng kān   hèn chí fēng làng nuǎn