瑞鶴仙

宋代 餘玠
怪新來瘦損。對鏡台、霜華令亂鬢影。胸中恨誰省。正關山寂寞,暮天風景。貂裘漸冷。聽梧桐、聲敲露井。可無人、為向樓頭,試問寒鴻音信。 爭忍。勾引愁緒,半掩金鋪,雨欺燈暈。家僮困臥呼不應,自高枕。待催他、天際銀蟾飛上,喚取嫦娥細問。要乾坤,表里光輝,照予醉飲。
guài xīn lái shòu sǔn duì jìng tái shuāng huá lìng luàn bìn yǐng xiōng zhōng hèn shuí shěng zhèng guān shān   tiān fēng jǐng diāo qiú jiàn lěng tīng tóng shēng qiāo jǐng rén wèi xiàng lóu tóu   shì wèn hán hóng yīn xìn
zhēng rěn gōu yǐn chóu   bàn yǎn jīn   dēng yùn jiā tóng kùn yīng   gāo zhěn dài cuī tiān yín chán fēi shàng   huàn cháng é wèn yào qián kūn   biǎo guāng huī   zhào zuì yǐn