榮大師昔從余出應天寧後為洞山古羊副莊往來稱之因作小頌為寄

宋代 饒節
年來落莫臥岩谷,故人來會岩中宿。夜深燈火話西來,重悟當年庵畔竹。
nián lái luò yán   rén lái huì yán zhōng 宿 shēn dēng huǒ huà 西 lái   zhòng dāng nián ān pàn zhú